Chào mừng các bạn đến với Website Trường THCS Ngô Gia Tự
Tra Từ Điển
Thư Viện Violet
Thống kê truy cập
  • Online : 4
  • Hôm nay : 500
  • Hôm qua : 391
  • Tuần này : 891
  • Tháng này : 4291
  • Tổng Cộng : 1094566
Thư Giãn

Nét bút tri ân

Họ và tên: Nguyễn Thị Đức Hạnh – lớp 12a17

BÀI DỰ THI NÉT BÚT TRI ÂN NĂM 2012

 

“ ÁNH SÁNG TRONG TRÁI TIM TÔI”

 

“ Cám ơn cô, đã cho con biết hạnh phúc thật sự là khi mình thật lòng muốn mang lại niềm vui cho người khác”.

Cám ơn cô, đã cho con biết muốn trưởng thành trưởng thành trước tiên phải học cách lớn lên từ cảm xúc của trái tim. Điều đáng sợ nhất không phải là người khác ghét mình mà là trong trái tim của họ không có sự tồn tại của ta. “Vì thế, cô để ý đến con không phải cô ghét con mà vì trái tim cô luôn có con. Cô yêu con!..”

Thời gian qua đi và sẽ chẳng bao giờ quay trở lại. Nhưng những gì thuộc về kí ức thì sẽ còn tồn tại mãi mãi!. Trong suốt chặng đường dài mười hai năm trời tìm kiếm tri thức cho bản thân, tôi đã từng được gặp gỡ làm thân với biết bao người mà tội gọi là thầy, là cô. Mỗi người đều là một kỉ niệm và đều có một vị trí nhất định trong trái tim tôi. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được những “ người lái đò” giàu tâm huyết ấy. Nhưng sâu thẳm trong tim mình, có một người mà chưa giây phút nào của bao năm qua tôi thôi nghĩ về. Đó không phải là người quan trọng nhất với tôi nhưng là người tôi mang ơn và quý trọng nhất trong đời. Người ấy chính là cô Trần Thị Huệ - giáo viên chủ nhiệm lớp Ba của tôi.

Đối với tôi những gì thuộc về cô đều là kỉ niệm!. Thế nên, tôi sẽ chẳng biết phải nói về kỉ niệm nào. Nhưng xin hãy cho tôi kể về cô, được tôn vinh cô trong ngày trọng đại này – ngày vinh danh nhà giáo Việt Nam 20-11! Tôi sẽ dùng chính những hoài niệm sâu sắc của mình để vẽ lại người tôi yêu mến nhất. Ai đó đã từng nói: “ ta sẽ dành tất cả những ngôn từ chau chuốt và đẹp nhất khi kể về người mà ta yêu thương. “ Nhưng tôi chỉ có thể lấy hết sự chân thành của mình và cả trái tim khi nói về cô mà thôi!. Trong lòng tôi hình ảnh cô sẽ chẳng có dấu tích của hai chữ phai nhòa. Những gì mang tên cô vẫn vô cùng rõ nét trong tâm trí tôi. Cô không phải bà tiên trong truyện cổ tích có gương mặt phúc hậu và cũng chẳng có giọng nói ngọt ngào, thánh thót như tiếng đàn. Khuôn mặt cô đầy vẻ nghiêm khắc, giọng nói cô nhẹ và trầm. Riêng chỉ có đôi mắt cô là khác ánh mắt đen sâu nồng ấm. Và dường như cô chỉ mặc duy nhất một bộ áo dài màu tím hoa cà cùng mái tóc hoe nắng được kẹp gọn gàng khi lên lớp. Cô bình dị trong mắt tôi và mọi người. Cô yêu thương tất cả mọi học sinh của lớp 3A, trong đó có tôi. Cho dù tôi chẳng có gì là nổi bật, tôi thừa nhận mình kém cỏi so với các bạn trong lớp. Là con gái nhưng tôi rất cẩu thả, chữ viết của tôi chẳng khác gì “ rồng bay phượng múa”, bài làm toán thì đầy những vết tẩy xóa. Khi nào tôi cũng là kẻ chậm chạp nhất lớp. Nhưng có lẽ vì thế mà cô để ý tới tôi. Cô chú ý tới mọi việc làm cả trong lẫn ngoài học tập của tôi cô luôn dõi mắt nhìn theo tôi! Còn tôi thì chẳng muốn chút nào. Tôi không muốn người nào quan tâm đến tôi vì tôi luôn cho rằng họ thương hại sự yếu kém của tôi. Nhưng với cô thì khác! Vào một buổi chiều tan học khi các bạn được về hết thì chỉ còn mình tôi phải ở lại. Cô nhẹ nhàng đến chỗ tôi và ngồi xuống, ánh mắt cô trìu mến nhìn thẳng vào tôi. Tôi đã rất bối rối mặt tôi nóng bỏng. Tôi không biết cô sẽ làm gì và muốn gì ở tôi. Cô dịu dàng vuốt mái tóc tôi và đề nghị rằng muốn tôi đến nhà cô học kèm vào các buổi sáng. Tôi không trả lời, nhìn cô thật nhanh rồi cuối mặt gật đầu. Tôi sẽ không bào chữa cho hành động vô lễ ấy với cô nhưng thật sự tôi không hiểu tại sao mình lại sợ nói chuyện với cô. Cô cười với tôi rồi lấy cặp đeo cho tôi và đứng dậy. Cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy đối với tôi là một giấc mơ.  Một giấc mơ có thực giữa tôi và cô. Cô đã mở lời làm quen cùng tôi đơn giản như thế. Tôi rất biết ơn cô vì điều đó, và cũng nhờ vậy mà tôi được gần cô, hiểu hơn về cô. Cô sống một mình trong căn nhà nhỏ có những dãy hoa dâm bụt rực rỡ vây quanh. Một mình không có nghĩa là cô đơn, cô vẫn rất hạnh phúc, tôi đã thấy niềm vui và sự ấm áp nơi mắt cô. Bàn tay khéo léo của cô đã cầm lấy tay tôi rèn lại từng nét chữ. Lúc này tôi thật giống một em bé mẫu giáo. Đôi tay của cô không mềm mại thon dài mà thô và có nhiều vết chai. Bởi ngoài việc cầm bút cô còn biết cầm cuốc làm vườn. Cô miệt mài chấm bài đến khuya và lao động không buồn chán. Cô là một “ Chiến binh dũng cảm” dẫu cho hàng ngày phải “ chiến đấu” với áp lực từ chính cuộc sống, với những tiêu cực, những nỗi sợ hãi, với những định kiến và sự ngu dốt, với những thái độ thờ ơ hay sự bàng quan nhưng trong cô vẫn luôn tràn đầy tình yêu và niềm tin. Chính cô đã dạy tôi tất cả về cuộc sống cô đã cho tôi biết rằng tôi có thể bước chậm nhưng không bao giờ được phép lùi qua các bài làm toán. Cô tập cho tôi tính cẩn thận bằng cách chỉ cho tôi thấy những đường may trên chiếc khăn tay. Cô nói khi may người ta sẽ tiến mũi kim về phía trước nhưng đồng thời cũng sẽ lùi lại để đường chỉ được chắc chắn hơn! Tôi và cô đã gần nhau hơn tôi biết mở lòng biết nói chuyện biết yêu thương, việc học của tôi cũng tốt hơn rất nhiều tôi đã quên đi ý nghĩ về lòng thương hại cô dành cho tôi. Tôi có suy nghĩ tốt đẹp hơn. Cô yêu thương tôi! Ở bên cô tôi luôn tìm được sự bình yên. Nét mặt hay giọng nói không mấy truyền cảm của cô chẳng còn là vấn đề với tôi nữa. Nhưng điều tôi ao ước nghĩ về là trái tim giàu tình yêu của cô. Cô đã cho đi rất nhiều tình cảm và tôi không biết mình đã đáp lại được bao nhiêu, tôi chỉ biết học thật tốt vì đó là món quà mà cô muốn nhận nhất. Tôi hiểu cô có ảnh hưởng rất lớn với tôi và tôi yêu mến cô biết biết bao!. Cô trong tôi là một người bạn thân vui tính là một cô y tá chu đáo tận tình cũng có đôi lúc cô là một nhà tâm lý, là một triết học gia, là bất kỳ một người nào mà bằng trí tưởng tượng và lòng kính yêu của mình tôi có thể nghĩ ra. Cô thường nói với tôi, cô là người may mắn nhất trong tất cả những người lao động. Cô là người dạy học, cô biết rằng, nếu cô xây dựng những công trình của mình bằng tri thức, tình thương và lòng tin tưởng thì công trình ấy sẽ trường tồn với thời gian. Vật chất không phải là mục tiêu lớn nhất của đời cô mà điều cô luôn vươn tới chính là công việc cô đang có. Có rất nhiều lý do để cô sống với nghề và những lý do đó còn quan trọng hơn nhiều so với một cuộc sống cùng buổi tối yên tĩnh, có giá trị hơn nhiều so với một cái túi lúc nào cũng đầy tiền. “ Thế giới” của những tiếng đọc bài râm ran, của những đại từ, con số, của giờ giải lao sôi động và của các tiết học căng thẳng mới là nơi cô thuộc về. Lớp học của cô, một không gian tràn đầy ánh mắt thơ ngây của học sinh, tràn đầy không khí khám phá học hỏi, Một không gian của sự bao dung và lòng quan tâm chính là thế giới cô cần đến. Tôi yêu cô không phải vì cô đã yêu tôi đơn giản là tôi yêu cô thế thôi! Cô cho tôi biết bí mật của cuộc sống được tổng kết trong bốn từ “ Suy nghĩ – Tin tưởng – Mơ ước và Can đảm” . Cô đã nhẹ nhàng đến bên tôi và cô cũng ra đi trong giai điệu của sự nhẹ nhàng ấy, căn bệnh ung thư đã cướp mất cô của tôi khi tuổi của cô còn quá trẻ, năm ấy cô mới ngoài bốn mươi. Đó là một buổi chiều đầu tháng mười một, khi tiết trời đã se lạnh và chuyển đông. Những cơn gió hanh khô thổi mạnh khiến cho từng cơn ho của cô kéo dài. Trong giây phút sinh ly ấy, trước mắt cô là những người thân, những đứa trò nhỏ đứng đó đầy đủ. Cô nhìn tất cả bằng ánh mắt yêu thương nhất. Tôi ở đó gần cô, cô đã nắm lấy tay tôi không phải để dạy tôi viết chữ mà là để chào vĩnh biệt tôi. Đôi tay chai sần ấy đã xiết chặt lấy tôi. Tôi ôm chầm lấy cô là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng trong đời mình, tôi đã muốn gào lên rằng cô đừng bỏ rơi tôi vì tôi rất yêu cô. Tôi đã rất muốn gọi cô bằng mẹ nhưng tôi chẳng thốt được lời nào! Cô mỉm cười với chúng tôi và ra đi nhẹ như một cơn gió cuối thu. Chưa bao giờ tôi thấy căn nhà nhỏ của cô đông người như bây giờ, nhưng hơn bao giờ hết tôi biết nó sẽ thật lạnh lẽo vì thiếu hơi ấm tình thương của cô. Gió ngoài trời thổi mang theo hương hoa sữa ngọt ngào những cánh hoa trắng muốt rụng đầy sân tất cả như tiễn biệt cô. Mọi người đều khóc! Còn tôi thì chẳng thể, nỗi đau và sự mất mát quá lớn đã đóng băng mọi cảm xúc của tôi. Từ nay, sẽ chẳng còn khoảng thời gian tôi say sưa bên cô nữa. Nhưng tất cả sẽ không dừng lại, tôi biết ở một nơi vô hình nào đó cô vẫn luôn hướng về tôi, về những người mà cô yêu thương. Cô sẽ bên tôi là ánh sáng trong trái tim tôi! Cô nằm đó hiền lành, cô chìm trong giấc ngủ sâu dài cùng gương mặt mái tóc, bộ áo dài tím quen thuộc. Tất cả đều thân thương!!! Nhưng sao tôi thấy cô đẹp quá, chúng tôi đưa cô đến nơi nhà mới của cô. Tôi hôn đóa hồng đỏ thắm và đặt nhẹ xuống nấm mộ, nơi mà nằm sâu dưới kia là lồng ngực của cô. Trong khoảnh khắc ấy tôi nhận ra sâu thẳm tâm hồn mình vẫn luôn dành cho cô – người đã nuôi dưỡng niềm tin cho tôi với cuộc sống này – một niềm kính yêu trọn vẹn.

Kỉ niệm của tôi không phải là câu chuyện cô đã kèm cặp tôi học như thế nào, kỉ niệm đó cũng chẳng phải là sự ra đi của cô mà là tháng ngày hạnh phúc tôi được sống gần cô, những khoảng thời gian in đậm hình ảnh của người  tôi yêu thương và tôn trọng. Tôi có ngày hôm nay là nhờ định mệnh đã cho tôi gặp cô. Cô biết không?! Con yêu cô nhiều lắm!

 

TRƯỜNG THPT HỒNG ĐỨC – THÀNH PHỐ BUÔN MA THUỘT

Tin Liên Quan:

Bản quyền thuộc về: Trường THCS Ngô Gia Tự. Địa chỉ: Xã Cưpơng, Huyện KrôngBuk, Tỉnh Đắk Lắk.

Điện thoại: (0500) 3.576 105 - Email: phuongthanhkrb@gmail.com

Thiết kế và Phát triển bởi: ECT Technical - ĐT: 0902 741 768 - Trung tâm DVKT Tin Học - Điện tử VT ECT.